Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện Vui Làm Nông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện Vui Làm Nông. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019

Chuyện về Osin

Ở một lớp dạy vẽ, khi giáo viên giảng về chủ nghĩa hiện thực trong hội họa, một học viên nữ nói:
– Tôi nghe kể có một họa sĩ vẽ mạng nhện giống đến nỗi cô oshin tưởng là mạng nhện thật nên cứ cố quét nó đi mãi suốt cả mười lăm phút.
– Tôi chả tin chuyện đó – một học viên nữ khác không tán thành.
– Có thể có chuyện họa sĩ vẽ giống thật đến mức như vậy lắm – ông giáo viên nói.
– Họa sĩ thì có thể, nhưng tôi chỉ không tin chuyện trên đời lại có cô osin chăm chỉ đến thế!

Đơn thuốc chữa bệnh thiếu nước

Một người bị hoa mắt chóng mặt, người ngợm mất hết sức lực…
Đến bệnh viện khám, rất nhanh chóng, bác sĩ kê đơn thuốc cho bệnh nhân, chi phí hơn 1 triệu. Đơn thuốc được bác sĩ ghi chú rất rõ ràng:
– Thuốc uống ban ngày, cách 2 tiếng uống một lần, mỗi lần 3 viên, trong suốt 2 tuần.
Chưa từng uống loại thuốc nào với tần suất nhiều như vậy, bệnh nhân hỏi lại:
– Thuốc này trị bệnh gì, thưa bác sĩ?
– Chẳng trị bệnh gì cả, chỉ phải uống thật nhiều nước để chữa bệnh… thiếu nước.

Khi nông dân thách đố nhà bác học

Trong lúc đợi xe buýt, một nhà bác học tài giỏi nói với người nông dân cũng đang đợi xe rằng:
– Trong khi đợi xe chúng ta chơi trò đố nhau đi để giết thời giờ. Tôi học cao, bác là nông dân vậy tôi ăn bác một đồng thì bác ăn tôi 10 đồng nhé!
Bác nông dân suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Nhà bác học đố trước:
– Tại sao bánh xe người ta làm tròn mà không làm vuông?
Người nông dân suy nghĩ một lúc, không được bèn lấy một đồng trả cho nhà bác học.
Nhà bác học hỏi tiếp:
– Tại sao chiếc tàu to lớn lại nổi được trên mặt nước?
Người nông dân chẳng hiểu gì cả và đành móc túi ra trả nhà bác học một đồng nữa.
Nhà bác học khoái chí đố tiếp:
– Vậy chớ nhờ gì mà máy bay bay được trên trời không bị rớt?
Người nông dân nghĩ “Phải chi ông đố lúa phân thì dễ, mấy cái này chẳng hiểu gì cả!” và đành lấy đồng bạc thứ ba trả cho nhà bác học và nói:
– Tới phiên tôi đố ông nhé! Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân khi chiều thì bò xuống lại có tới chín chân?
Nhà bác học suy nghĩ dữ dội lục cả bộ óc vĩ đại đã chứa biết bao nhiêu thông tin về động vật cũng chẳng có con nào như thế và sau một hồi lâu đành móc 10 đồng trả người nông dân và hỏi:
– Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân, chiều xuống núi lại có tới chín chân?
Người nông dân không trả lời mà chỉ lẳng lặng móc một đồng trả cho nhà bác học rồi nói:
– Tôi không biết!!!